Review sách Tuổi thơ tìm thấy – Giải cứu tuổi thơ con khỏi áp lực từ cha mẹ

by Hoang Lan Phuong

Hồi cấp 1, mình từng bị ép học. Lên cấp 2, cấp 3, áp lực không chỉ đến từ bố mẹ mà còn đến từ chính mình, từ môi trường xung quanh. Mình từng đổ lỗi cho bố mẹ đã đánh mất tuổi thơ của mình. Và từng nghĩ sau này có con sẽ không bắt nó học nhiều mà sẽ để cho chơi thoải mái. Nhưng cuối cùng, mình vẫn bị cuốn vào vòng xoáy “cuồng con”, mong muốn những điều tốt nhất cho con, trong đó có cả suy nghĩ muốn con đứng đầu. Thế rồi, mình được giới thiệu cuốn sách “Tuổi thơ tìm thấy” của Carl Honoré.

Cuốn sách này không chỉ giúp mình nhận ra các cách mà bố mẹ đã lấy đi tuổi thơ của con cái mà còn giúp dẹp yên những lo lắng quanh việc nuôi dạy trẻ. Giờ thì mình đang trong hành trình dẹp nhu cầu kiểm soát của bản thân, để con có thể làm mọi thứ đơn thuần vì niềm vui. Hy vọng sẽ có nhiều bạn cùng đồng hành, để con chúng ta phát triển một cách tự nhiên và có một tuổi thơ đúng nghĩa.

1. Giới thiệu tác giả sách Tuổi thơ tìm thấy: Carl Honoré

Cuốn sách được viết bởi Carl Honoré, tác giả, diễn giả sống hiện sống tại London; tốt nghiệp đại học Edinburgh ngành Lịch sử và Italia học. Ông là cây bút uy tín cho các báo, tạp chí: Economist, Observer, American Way, National Post…; là tác giả của nhiều đầu sách viết về sống chậm – năng lực từ tốn: In praise of slow, Bolder, Under pressure (Tuổi thơ tìm thấy), The slow fix (Không việc gì phải vội),… Ngoài ra, ông còn là diễn giả có ảnh hưởng trên toàn cầu về các giải pháp sống hài hòa, bền vững trong xã hội công nghiệp đương đại.

Bản thân tác giả cũng từng bị ám ảnh bởi ý nghĩ con ông sẽ là một họa sĩ đại tài, ông thậm chí lục tung Google, tìm kiếm các khóa học nghệ thuật và gia sư để nuôi dưỡng năng khiếu của con mình. Và câu trả lời của con đã giúp ông tỉnh ngộ: “Con không muốn đến lớp để làm theo lời thầy cô. Con chỉ muốn vẽ thôi! Tại sao người lớn cứ phải nhúng tay vào mọi chuyện thế ạ?”. Ông quyết định sẽ để cho con tùy ý sử dụng thời gian vào sở thích, thú vui mà con muốn, thay vì nằng nặc ép con trở thành “hậu duệ Picasso” hay “Michelangelo cái thế”. Và ông viết cuốn sách “Tuổi thơ tìm thấy”, với nỗ lực khuyến khích các bậc cha mẹ sống chậm lại, hiểu rõ “mong muốn những điều tốt nhất cho con” của chúng ta thường bị định hướng sai như thế nào và để con cái được làm chính mình.

2. Bố mẹ đã lấy đi tuổi thơ của con cái như thế nào?

Đọc xong sách mình mới thấy trẻ con phải chịu nhiều áp lực như thế nào:

  • Những năm đầu đời thì phải chịu áp lực của những cột mốc
  • Lên mẫu giáo thay vì được thoải mái chơi, tự do khám phá theo cách riêng của mình thì giờ phải học chuẩn bị vào lớp 1
  • Bắt đầu học lớp 1 là cùng lúc bắt đầu đối mặt với thử thách điểm thi, bài tập về nhà, học phụ đạo và hoạt động ngoại khóa
  • Vân vân và vân vân

Mà có phải chỉ bây giờ mới thế đâu, trẻ con ngày xưa cũng vậy. Còn nhớ hồi cấp 1 mình từng bị bắt dậy sớm lên sân thượng ngồi tập viết, chữ xấu sẽ bị vụt vào tay. Hôm nào mà đi học mà được nghỉ buổi chiều là y như rằng mẹ sẽ giao thêm bài tập. Tối nào cũng sẽ được kèm cặp đến tận khuya.

Lên cấp 2, cấp 3 tuy không bị ai bắt ép cả nhưng vì đã quen với cảm giác được bận rộn nên không ít lần mình thức đến sáng để học. Đăng ký đủ loại học thêm học nếm từ khắp mọi nơi, trong đó có những chỗ xa nhà mình hơn chục cây số. Áp lực đến từ chính mình, niềm tin rằng mình có khả năng. Áp lực vô hình đến từ bố mẹ, mình muốn làm họ tự hào. Rồi áp lực đến từ xung quanh, trường chuyên lớp chọn, điểm số thành tích.

Mình từng đổ lỗi rằng bố mẹ làm đánh mất tuổi thơ.

Mình từng nghĩ sau này có con sẽ không thế, sẽ không bắt nó học nhiều, để cho nó chơi thật thoải mái.

Nhưng đời không như mơ!

Khi mới bắt đầu mang thai, mình đi lùng sục hết những cuốn sách nuôi dạy con thông minh, nghiên cứu các phương pháp nuôi dạy khoa học, từ châu Âu đến châu Á, từ cổ chí kim đến hiện đại với mong muốn cho con một khởi đầu tuyệt vời nhất.

Rồi khi con sinh ra, mình bị áp lực về các cột mốc phát triển bởi: Ô, con nhà kia hơn 2 tháng đã biết lẫy rồi à! 8 tháng đã đi được rồi á, giỏi quá! vân vân và mây mây. Xong tự trấn an, mốc là 3-7-9 cơ mà, còn chưa đến lo làm gì. Với cả, mốc cũng chỉ là biểu hiện bên ngoài thôi, cái quan trọng vẫn là cho con vận động.

Và, nhìn cái gì cũng muốn mua, sách truyện trí tuệ, đồ chơi thông minh, bất kể thứ gì tốt cho sự phát triển của con.

Rốt cuộc, mình cũng bị cuốn vào vòng xoáy “cuồng con”, mong muốn những điều tốt nhất cho con, trong đó có cả suy nghĩ muốn con đứng đầu.

Và mình nhận ra rằng, không chỉ con mới chịu áp lực mà cả bố mẹ cũng thế. Áp lực phải phát hiện ra tài năng của con sau đó tạo điều kiện cho đơm hoa kết trái. Nghĩ rằng phải bắt con học mới tốt, vì “học để ấm vào thân”. Rồi áp lực từ cộng đồng, thấy các bố mẹ khác đều làm thế, mình không làm thì lại thấy có lỗi với con.

3. Hãy tin vào bản năng của bạn và để con cái bạn được là chính mình

Thực ra, điều duy nhất bố mẹ cần làm chỉ là bớt đi những mặc cảm và nỗi bất an về việc nuôi dạy con, không đặt con dưới bất kỳ một áp lực nào, đó mới thực sự giúp con phát triển tốt nhất.

Xin trích một đoạn trong cuốn “Tuổi thơ tìm thấy” của tác giả Carl Honore mà mình cảm thấy rất tâm đắc:

Tôi nghĩ rằng cái quan trọng nhất phải giữ cho tuổi thơ đó là quyền được lớn, được trưởng thành theo tiến độ của riêng mình. Giống như mỗi cái cây, ẩn sâu bên trong nó là một hạt mầm, những hạt mầm đó có thể lớn lên, tôi tin rằng ở trong mỗi đứa trẻ nó có nhịp độ trưởng thành và phát triển khác nhau. Cái quan trọng nhất cần giữ đó chính là sự tôn trọng của cha mẹ cũng như xã hội đối với đứa trẻ theo sự tiến bộ tự nhiên của con.

Carl Honoré

Và bạn cũng hãy nhớ thêm rằng: Không có công thức kỳ diệu nào để nuôi dạy trẻ. Mỗi đứa trẻ là duy nhất và mỗi gia đình là duy nhất. Bí quyết là tìm ra công thức, phong cách nuôi dạy con cái phù hợp nhất với bạn và con bạn, và không để bạn cảm thấy mình phải tuân theo chính xác những gì mọi người đang làm.

Giờ thì mình đang trong hành trình dẹp nhu cầu kiểm soát của bản thân, để con có thể làm mọi thứ đơn thuần vì niềm vui. Hy vọng sẽ có nhiều bạn cùng đồng hành, để con chúng ta phát triển một cách tự nhiên và có một tuổi thơ đúng nghĩa.

4. Sách khổ to nhưng nhẹ, trải nghiệm đọc khá tốt

Sách có khổ to nên hơi khó cầm một chút, tuy nhiên nhẹ nên dễ dàng đem đi muôn nơi. Giấy vàng dịu mắt, font chữ dễ nhìn. Tóm lại, trải nghiệm đọc “khá tốt”, tuy nhiều câu Việt hóa chưa được tốt lắm, phải đọc lại mấy lần mới hiểu được.

Nhưng đây chỉ là những điểm trừ nho nhỏ. Cá nhân mình thấy cuốn sách này cực kỳ hữu ích cho các bậc cha mẹ, nhà giáo dục và tất cả những ai quan tâm đến sức khỏe và hạnh phúc của trẻ em.

Bạn đã từng đọc cuốn sách này chưa? Nếu rồi hãy để lại cảm nhận bên dưới nhé!

Xem thêm: REVIEW SÁCH LÀM VIỆC TỰ DO, LÀM MẸ TỰ TẠI – BẬT MÍ BÍ KÍP LÀM VIỆC TỰ DO CHO CÁC BÀ MẸ

You may also like

Leave a Comment