Thư gửi con gái

July 26, 20236 min read

(Mẹ viết thư này ghi lại những ngày đầu tiên con đi học; để sau này mẹ già cả, con trưởng thành. Có thể là trưởng thành đến cái mức mà cháu của mẹ cũng đi học lần đầu, thì hai mẹ con cùng ngồi điều hòa uống hai cốc trà sữa trân châu đường đen 30 đá 50 đường đọc lại và cười hơ hớ.)

Gửi Đan, em bé 3 tuổi 8 tháng của mẹ;

Thế là con đã đi học chính thức được 10 ngày rồi đấy. Mẹ đếm đích xác tới từng ngày bởi vì mẹ hồi hộp lắm. Không biết ngày xưa lúc mẹ đi học lần đầu tiên, ông bà có thấp thỏm như mẹ không, chứ mẹ thì quan trọng nó đến độ…cho con đi chơi phủ phê tĩ tã đến tận ngày cuối cùng.

Ngày đầu tiên con đi học, bố trịnh trọng nghỉ cả ngày để cắm rễ ở văn phòng trường ngồi xem camera. Nỗi tò mò về hành trình con hòa nhập với môi trường mới ra sao đã khiến hai người lớn dán chặt mắt vào chiếc tivi 40 inch, trầm trồ thích thú khi thấy một hành động của con chệch ra khỏi dự đoán (giống như đang cá cược vậy nhỉ?). Mẹ cảm thấy bố mẹ như đang xem một chương trình thực tế giải trí vậy. (Và nó khá là vui, dù tốn thời gian haha.)

Sau đó, mẹ ở nhà làm việc, chốc chốc lại lên check xem cô có gửi ảnh không, xem con hôm nay làm gì trên lớp. Mẹ và dì, hai người lớn sung sướng như nhận thông báo tăng lương từ sếp khi thấy một tin gì mới (mà có lúc chỉ là chụp ảnh bóng lưng con.) Lố lăng đến mức mẹ còn gửi ảnh cho bố con và rồi ba người lớn cùng nhau bàn luận dựa trên những hiểu biết về con – một cô bé tự do, hiếu động và liến thoắng, xem rằng thì mà là nó là như thế nào. Nỗi phấn khích ấy kéo dài từ lúc cô gửi ảnh cho đến tận lúc … ăn cơm trưa. Và rồi chiều đến, mẹ mong ngóng đến giờ đi đón con, để còn được nghe cô giáo mô tả rất sinh động về ngày trên trường của con. Sinh động tới cái mức mẹ cứ cười ngờ cười nghệch mãi thôi! Trộm vía, cô bé của mẹ đang dần dần hòa nhập rồi!

Mẹ “nằm im thở khẽ” quan sát con lớn lên, thay đổi, rồi âm thầm ngạc nhiên và âm ỉ vui sướng. Thật sự là khác-biệt-qua-từng-ngày luôn ấy!

Con tự tin hơn trong việc tự làm mọi thứ khi được trao quyền nhiều hơn, đặc biệt là phục vụ bản thân. Mẹ ví dụ đơn cử như việc ăn uống: Con được tự lấy đồ ăn, tự chọn đồ ăn, tự bê ra bàn (đồ sứ luôn nhé), tự xúc, tự bỏ đồ thừa, tự thu dọn; việc mà nếu như ở nhà, con sẽ chỉ được chọn thức ăn và tự ăn.

Con xử lý những cơn bùng nổ cảm xúc tốt hơn khi được cô giáo có chuyên môn kiên nhẫn hướng dẫn. Đáng chú ý hơn, con đã đồng ý tin tưởng một người khác ngoài mẹ, đồng ý giao phó để cô giúp giải mã mớ cảm xúc hỗn độn mà con mới được trải nghiệm trong những ngày lên 4. Con không biết đâu, mỗi khi cơn thủy triều cảm xúc ập đến đột ngột là con lại phản ứng dữ dội, “kinh hồn táng đảm”, cần nhiều ôm ấp và vỗ về để làm dịu, cần nhiều tỉ tê để giải tỏa.

Con học, hiểu và tuân theo các quy tắc trong lớp, như trả giáo cụ về đúng vị trí, như giữ im lặng giờ ngủ trưa,… Con học được cách tôn trọng các quy tắc đó để có thể chơi cùng các bạn và cô. Tất nhiên trước khi đạt được đến điều này, có những trưa hè nắng nóng các cô vẫn phải “phụng bồi” con khi con yêu cầu ra sân chơi, hoặc ngâm nga hát hò giờ ngủ. Mỗi lần nghe cô kể lại là mẹ lại thấy “thương” các cô lắm ấy, thì con mẹ mẹ biết mà Phúc lợi lớn nhất của việc này là, cô bé của mẹ đã có thể giữ im lặng cho mẹ ngủ khi mẹ yêu cầu rồi đấy (và một lúc sau chán cũng lăn quay ra ngủ cạnh mẹ haha).

Con cũng điềm tĩnh hơn khi diễn đạt ý nghĩ. Mẹ cảm thấy bộ não bé xíu như lúc nào cũng có hàng nghìn suy nghĩ diễn giải, trong khi chiếc miệng nhỏ xinh thì trúc trắc không theo kịp, thành ra cứ xoắn xuýt câu chữ vào nhau, đôi lúc con còn cáu vì sốt ruột không nói kịp. Giờ thì con bình tĩnh hơn để lựa chọn câu chữ, chậm rãi giải thích cho mẹ hiểu những gì con muốn truyền tải. Mẹ nuốt từng lời vàng ý ngọc con nhả ra ấy chứ, vì nó…ngộ nghĩnh đáng yêu lắm lắm luôn. Tehe

Tựu chung lại, con đi học cả nhà cùng vui. Mẹ vui, bố vui, con chắc cũng vui Mẹ rất có cảm giác giải phóng lao động. Lúc duy nhất mẹ cảm thấy có phần hơi “thương hại” con, đó là chứng kiến cảnh con như hổ đói vồ mồi mỗi khi gặp dàn “hậu cung” đồ chơi của mình khi về nhà. Mẹ đoán con chỉ tiếc hận sao không có thêm vài cái tay, vài cái chân, vài cái phân thân để “sủng” hết đám đồ chơi ấy chứ. Đặc biệt là đi học rồi nên quỹ thời gian cho dàn hậu cung của con còn phải xếp cạnh việc ăn ngủ tắm đọc truyện. Quả thực là tất bật tất bật chạy tới chạy lui như con thoi! Bận quá bận quá đi thôi!

Ây dà, bà mẹ của con già cả lẩm cẩm quá nhỉ? Ai mà chẳng có con đến tuổi phải đi học, có thấy ai dớ dẩm như mẹ đâu? Viết hẳn một cái sớ như thế này! Nhưng kệ, lần đầu làm mẹ mà, mà cũng vui đó chứ - những cảm xúc tinh nguyên khi chứng kiến sinh linh bé bỏng dần khôn lớn. Em bé giống như một hạt mầm mẹ gieo, mẹ chăm bón mà chẳng biết là cây gì, chỉ mãi háo hức đợi ngày trổ bông đậu trái.

Viết đến đây thư cũng đã dài, ý cũng dần cạn, để khi nào mẹ lại viết bức thư khác, sau này mẹ con ta vừa đọc vừa cười tủm tỉm nhé!

Yêu con,

Mẹ của con

Hà Nội một ngày nắng tháng Bảy

Back to Blog