Từng có thời gian, mình bị coi thường

March 12, 20234 min read

Đến mức cảm thấy bản thân rẻ mạt, hệt như một con ký sinh trùng…

---------***---------

Năm 2019, hơn một tháng sau khi mình mang thai Đan, mẹ mình mất. Nỗi đau khổng lồ ấy đánh ụp lên tâm trí, khiến mình tỉnh ngộ và trân quý hơn nhiều những người ở lại.

Đặc biệt là sinh linh bé bỏng đang thành hình.

Và rồi, ngày Đan ra đời, mình đã ra quyết định mang tính lịch sử: Làm việc tại nhà! Để có thể dành trọn thời gian cho con, chăm sóc tốt nhất và đồng hành cùng con những năm tháng ấu thơ. Viễn cảnh tươi sáng về những ngày vui vẻ bên con cứ như vậy lấp la lấp lánh trước mặt mình.

Nhưng đời mà, nào được như mơ!

---------***---------

Ngày mình quyết định làm việc tại nhà, cũng là lúc mình cảm thấy bản thân bị coi thường.

Thời gian đầu sau khi sinh bé, do nhiều yếu tố, mình gần như không có thu nhập. “6 tháng cho nó (Đan) ăn dặm cai sữa đi rồi kiếm việc mà làm cháu ạ”, “Khi nào Đan được 1 tuổi thì em xin việc mà đi làm nhé”, “Thế có ra được cắc nào không? Mất bao nhiêu tiền rồi?” – hàng tá những lời xổ toẹt từ chồng, từ bác, từ bà như phủ nhận những cố gắng của mình. Nỗi lo cơm áo gạo tiền, lo về tương lai không đầy đủ cho con cứ quay mòng mòng, ám vào trong cuộc nói chuyện, vang trong trận cãi vã thường xuyên giữa hai vợ chồng...

Tất lẽ dĩ ngẫu, mình gồng lên chống chọi với sự phản đối. Lúc đầu chúng chỉ như đợt sóng nhẹ nhàng, nhưng theo sự lớn dần của Đan, chúng vần vũ trở thành cơn bão, bào mòn mình, khiến mình kiệt sức. Đáng sợ nhất là, mình bắt đầu hoài nghi bản thân. Sự dè bỉu từ bên ngoài vĩnh viễn không bao giờ kinh khủng bằng sự tự ti bên trong.

---------***---------

Mình hoang mang, phát điên với những lời nói bình thường của chồng nhưng bị mình coi là chọc ngoáy. Mình rơi vào trạng thái lo âu quá độ, lúc nào cũng xù lên như nhím và dễ bật khóc khi bị chỉ trích dù nhẹ về tiền bạc.

Đỉnh điểm là lúc mình mang con ra ngoài thuê nhà ở riêng, chuẩn bị hồ sơ đệ đơn ly hôn đơn phương.

Mình biết mình bất ổn cả về thể xác và tinh thần, mình cần thay đổi để không ảnh hưởng xấu tới con, nhưng mình đã lựa chọn sai thứ để thay đổi. Cái mình cần thay đổi không phải là người bạn đời, mà chính là cách suy nghĩ của mình.

May quá, giờ tư duy mình đã đổi khác;

Và cũng chả biết có may hay không, giờ bố của con mình vẫn là chồng mình.

---------***---------

Áp lực thì vẫn ở đó, nhưng lần này mình chọn cách đối mặt, cải thiện sức khỏe thể chất qua đó gián tiếp cải thiện sức khỏe tinh thần: Mình đi bộ, tập yoga, trộm vía ít mắng chồng hơn.

Tiền thì vẫn phải kiếm, nhưng mình linh hoạt hơn trong cách kiếm. Chín nghề ăn đứt một nghề, mình thử sức với tiếp thị liên kết, nhận viết content, xây dựng khóa học,…; trộm vía mỗi tháng tài khoản vẫn ting ting.

Rồi tầm sư học đạo, hổng đâu lấp đó, trong quá trình tập tọe làm nghề, nhận thấy bản thân còn thiếu nhiều kiến thức, mình đăng ký các khóa học nâng cao; trộm vía học xong mắt mũi cũng hếch cao lên tý tự tin với đời.

Cứ dần dần như vậy, tích tiểu thành đại. Những thay đổi nhỏ đã giúp mình bản lĩnh hơn. Đan ba tuổi, mình ba năm lăn lộn trong hình ảnh bà mẹ bỉm sữa kiếm tiền tại nhà. Điều mình nhận ra trong suốt hành trình tự khẳng định giá trị bản thân, đó là sức mạnh nội tại là thứ quan trọng nhất. Khi nó đủ mạnh, bạn sẽ chẳng để ý xem có bao nhiêu rào cản, chỉ đơn giản là đốn ngã và bước tiếp.

---------***---------

Sự kiêu ngạo của người phụ nữ tin vào mình, tin vào con đường mình chọn sẽ tỏa ra và thuyết phục tất cả những người xung quanh, dù là chồng hay bất cứ ai chăng nữa

Khi bạn cần, vũ trụ sẽ đáp lời, tín hiệu sẽ ở khắp mọi nơi, giống như hiện tại khiến các bạn đọc được bài viết này của mình vậy.

Ồ, tín hiệu mà, ai biết trước được. Vấn đề là, bạn đã “cần”? Cần một cuộc sống vui vẻ, tự tại hay chỉ đơn giản là cần một cuộc đời khác biệt so với bây giờ, hay chưa?

Back to Blog