Mình chọn "bất ổn" một thời, để được "bình yên" cả đời

December 11, 20224 min read

Mình chính là người quyết định cuộc sống của mình sẽ như thế nào

Năm 27 tuổi, mình bỏ việc ngang trong khi đang được thăng tiến.

28 tuổi, đón con đầu lòng, một lần nữa mình chuyển sang một lĩnh vực mới;

Và bây giờ, hơn 30, chưa có xe, chưa có nhà, con gái hơn ba tuổi vẫn ngày ngày quanh quẩn bên chân mẹ, cùng mẹ làm việc ở nhà.

Những ngày đầu bỏ công việc lương 8 chữ số, người thân cũng cảm thấy lo lắng cho mình. Trong mắt họ, đứa cháu gái bằng cấp đầy mình, khá giỏi giang thì thiếu gì cơ hội việc làm, tại sao nó lại bỏ hết tất cả để làm lại từ đầu ở một ngành không có tí kinh nghiệm, kiến thức gì cơ chứ?

Rồi thì “Cháu ở nhà thì chồng cháu gánh hết sao được”, “Cháu phải gửi con đi mà xin việc, có lương đã rồi muốn làm gì thì làm”, “Không kiếm ra tiền ăn bám lâu chồng nó khinh cho đấy”,... Những lời khuyên được đưa ra liên tục lắm khi có cả nhiếc móc dèm pha.

Có những đêm mình vật vã, trằn trọc, mình có nên đi làm lại không?

---------***---------

Vì con, vì gia đình này…?

Hửm, quen lắm phải không? Hình như đó là lý do của HẦU HẾT mọi người.

Mình cũng từng như bạn, đem theo cái lý do đó làm động lực, làm việc từ sáng đến tối, quên ăn quên ngủ, cống hiến hết cho công việc. Mùa bận chân không chạm đất, có khi không được nghỉ cả cuối tuần hoặc đi công tác suốt, đến nỗi chồng còn đùa "Anh sắp quên mất mặt em như thế nào rồi đấy".

Nhưng rồi sau này vì một biến cố rất lớn mình bật văng ra khỏi đội ngũ dân văn phòng, nhìn lại lúc ấy, mình tự giễu. Có thật là ngày ngày đi làm mới lo được cho gia đình? Hay mình chỉ đang bám víu vào một lý do để khước từ sự thay đổi?

---------***---------

Thực ra cái ngăn cản bạn và mình là “khuôn mẫu xã hội”

Năm 27 tuổi, bố mình phát hiện bị ung thư trực tràng giai đoạn ba, mẹ thì ung thư phổi giai đoạn cuối.

Cái ngày nằm ở sàn đá bệnh viện để chăm bố ốm mình bỗng hoảng hốt về mục đích tồn tại. Liệu rồi có phải 30 năm nữa mình cũng sẽ nằm đây, với đứa con gái hoặc trai trải tấm xốp trên nền gạch men lạnh lẽo, bên trên lủng lẳng túi nước tiểu mà vẫn có thể ngủ ngon lành?

Mình nhận ra mình đã từng đứng im không hành động vì cái gọi là “khuôn mẫu xã hội”.

Đúng vậy đó, cái ngăn cản bạn và mình thay đổi không phải là gia đình đâu, mà là những điều-mà-xã-hội cho là phải, là cái khuôn vàng thước ngọc mà các bậc cha mẹ đã áp đặt cho chúng ta từ tấm bé. Những điều “không thể”, “phải như thế”, cứ như vậy bạn sống trong chiếc khuôn ấy hàng chục năm, mãi yên vị như con voi và chiếc cọc bé tý, dù có lớn lên rồi cũng chưa từng thử rứt dây.

---------***---------

Nhưng con voi cũng đã từng thử trốn thoát, cũng giống như bạn thuở sơ khai vẫn còn nhớ mình mong muốn điều gì

Mình muốn được yêu thương và đồng hành cùng con những năm tháng đầu đời. Mình muốn được mua gì mình thích cho người mình yêu mà không phải ngửa tay xin tiền ai. Mình muốn được vác con đi du lịch khắp nơi trên thế giới. Và còn rất nhiều điều nữa.

Khi mình chọn là cô kiểm toán viên với một gia đình nhỏ kiểu mẫu, mình đã khước từ việc nhìn vào những ham muốn ấy, ngó lơ sự kêu gào mệt mỏi của thân thể, chối bỏ sự cáu gắt gây nên do sự mất cân bằng cuộc sống. Cho đến khi vũ trụ vả cho mình một cú đau điếng, lôi mình ra khỏi vỏ ốc và buộc mình phải ra quyết định, rằng mình sẽ: “sống đời lặp đi lặp lại định sẵn” hay “tương lai đủ đầy với nhiều biến số hay ho?”

Đó cũng chính là lúc mình lựa chọn "bất ổn" một thời để được "bình yên" cả đời. Một viễn cảnh xán lạn với hạnh phúc mình có thể đạt khi bước ra ngoài khuôn mẫu, đáng giá bằng tất cả những thử thách cần phải đối đầu.

Và còn gì tuyệt hơn việc có thể thanh thản và yên bình chìm vào giấc ngủ ngon, không mộng mị đâu, nhỉ?

Back to Blog